Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
»  ĐỜI TÔI - TUỔI ẤU THƠ (Tom)
Thu Sep 07, 2017 12:53 am by Admin

» Không nên để tài sản lại cho con .
Tue Jul 25, 2017 9:47 am by Admin

» THẮC MẮC TIẾNG ANH .
Sat Mar 18, 2017 4:13 pm by Admin

» KHI BƯỚC QUA TUỔI NĂM MƯƠI.
Fri Mar 10, 2017 6:23 pm by Admin

» Cách nuôi nhím .
Wed May 18, 2016 9:02 am by Admin

» Thơ Lida
Mon Dec 28, 2015 7:27 am by Admin

» Con Tắc Kè (Chameleon)
Sun Jul 12, 2015 2:55 pm by Admin

» Luật Pháp & Đời Sống .
Wed Mar 04, 2015 9:25 pm by Admin

» BAI DIEN VAN DOC TRONG BUOI LE DAM TANG BA CHAU TRAN .
Mon Feb 16, 2015 11:47 pm by Admin

 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Affiliates
free forum


ĐỜI TÔI - TUỔI ẤU THƠ (Tom)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

ĐỜI TÔI - TUỔI ẤU THƠ (Tom)

Bài gửi by Admin on Mon Feb 16, 2015 11:17 am

ĐỜI TÔI - TUỔI ẤU THƠ .

Ai sanh ra cũng có một thời kỹ niệm tuổi ấu thơ . Với tôi cũng thế , tuy nhiên không được huy hoàng , sáng sủa , may mắn như bao đứa bé khác , tôi chưa có một lần kỹ niệm sanh nhật như con , cháu của tôi ngày nay .

Sống trong một gia đình quyền quý , phú nông đại địa chủ thuở xưa . Ông sơ tôi là Nguyễn Dê làm Tri Phủ ( Tĩnh trưởng ) thời vua Minh Mạng , ông cố Nguyễn Sừng làm Tri Huyện ( quận trưởng ) thời vua Khải Định , đến đời ông nội tôi thì gia đình đã giàu sang , quyền quý nên không học , vì ông là con trai độc nhất để nối giòng của ông cố tôi . Ông chỉ làm đến chức Lý Trưởng ( chủ tịch phường ) , tuy chức vụ nhỏ nhất về hành chánh lúc bấy giờ nhưng quyền uy đối với dân chúng không phải nhỏ . Lúc đó thời còn nô lệ Pháp nên dân trí chưa cao . Trong nhà có chiếc xe kéo gọng mạ vàng , bọc nệm trắng và mui trần màu đen . Mỗi lần ông tôi lên "hầu" quan Tri Huyện , Tri Phủ thì ăn mặc áo gấm , đi giày hạ , khăn đóng trên đầu và không bao giờ quên chiếc roi mây để thị uy dân chúng lúc về làng . Chú câm ( không biết nói ) có nhiệm vụ làm tài xế kéo xe , cứ mỗi lần trở về là ông tôi đi bộ từ đầu làng để về nhà hơn một cây số , trong khi đó dân làng gặp ông tôi là vòng tay , cúi đầu chào . Nhở cho ai không thấy quên thưa bẩm là bị ông tôi quất roi vào đít ..... thế đấy .

Ông nội tôi có hai vợ sống chính thức . Vợ đầu có ba trai , bốn gái , ba tôi là con thứ ba sau bác Thừa và O Khóa . Bà thứ hai có hai trai , hai gái . Trong các anh em chỉ có ba tôi là người theo Tây học chữ Pháp . Đậu bằng Diplome và học ngành y khoa tại Hà Nội , sau năm năm thành Bác sĩ . Vào thời thực dân Pháp đối với trình độ như thế là cao vào nhất nhì đất nước . Ra trường năm 1941 được chính phủ bổ nhiệm là Giám đốc bệnh viện Buôn-Mê-Thuộc và cuối năm thì cưới Má tôi sau hai năm làm rễ . Má tôi phải theo Ba lên Bệnh viện ,nhưng sau sáu tháng thì phải về Huế và mang bầu anh tôi được hai tháng , vì không chịu được rừng thiêng , nước độc nên ghẽ cùng mình . Nói là bệnh viện nhưng quá nhỏ , Má tôi kể rằng :

-" Chung quanh toàn là rừng núi , bệnh viện chỉ là ba dảy nhà tranh loại năm gian . Ngoài Ba là Giám Đốc , nhân viên chỉ có một y tá nam người Pháp , 2 nữ và 3 nam Y tá Việt và bảy lao công người Thượng du phụ y tá . Đêm đêm cọp về rình mò sau lưng nhà bệnh viện , cú kêu , ma bắt rất là ghê sợ ."





ÔNG NỘI Nguyễn Vầy ( Nguyễn Thanh) .
BÁC SĨ GIÁM ĐỐC TĨNH BUÔN-MÊ-THUỘC NĂM 1941-1943 .

Má tôi ngõ lời muốn về Huế thì Ba tôi đồng ý ngay sau khi có vài lời ngăn cản lấy lệ . Sau này mới biết là Ba tôi đã quen một phụ nữ có chồng Pháp cấp bậc Đại Úy mới tử trận . Do sự chăm sóc , khám bệnh hàng ngày cho bà ta nên tình cảm sâu đậm , lúc đó bà Hồ Thị Cúc Hương là đứa con thứ tám nên thường gọi là Tám Hương lớn hơn Ba tôi hai tuổi , đã có bầu sáu tháng với Ba tôi . Vì vậy khi được cưới tuy làm vợ bé nhưng sanh con trước anh tôi sáu tháng là thế .Bà hay đến chữa bệnh vì buồn rầu , nhưng có lẽ tâm bệnh đúng hơn . Tánh Ba tôi hay đùa cợt nên làm bệnh của Bà chóng thuyên giảm . Mỗi lần gặp mặt Ba tôi thường nói :

-"Ráng ăn uống chóng lành tôi sẽ giới thiệu cho một ông TÂY ĐUI ".( nói lái là Tui đây )

Lúc anh Nguyễn Khai chào đời thì Ba tôi có dẫn Bà Tám Hương cùng về , lúc này ông bà nội tôi đã vào Quảng Nam cưới , mặc dù đã có Má tôi . Một điều mà luật pháp bây giờ nghiêm cấm khi đã cưới Má tôi có hôn thú chính thức , nhất là mặt đạo đức thì ông nội tôi càng có lỗi hơn . Anh tôi vừa tròn một tháng thì chết vì bị đẹn mọc trong lưỡi nghẹn họng không thở được . Trong khi đó Ba tôi là một Bác sĩ vì lo quấn quýt bên Bà Tám Hương mà quên nhiệm vụ người cha đối với con . Gia đình ông ngoại tôi phải ra Nghệ An khi được bổ nhiệm quan Tổng Lãnh Binh ( sư đoàn trưởng ) ngoài đó , nên chẳng có ai giúp đở , săn sóc khi tuổi đời của Má chưa quá 20 . Với cương vị ngày nay có lẽ tôi oán trách Ba tôi bất công , thiếu bổn phận làm Ba như con tôi đã từng trách tôi bây giờ chăng ? Lớn lên và hiểu biết , tôi không trách Ba tôi mà chỉ là " Tha thứ " . Vì hoàn cảnh và ma lực tình yêu của người đàn bà làm cho Ba tôi sai lầm vì thiếu suy nghĩ nhất thời mà người đàn ông nào cũng có . Cọng thêm Ông Bà nội là người cổ hủ đầy thiên vị chuyện con dâu . Lúc anh tôi chết thì trong nhà đang tổ chức đám cưới O Nguyễn Thị Sành . Vì vậy nhiều người bàn cho rằng đám tang không tốt cho song hỹ nên bảo cho anh tôi theo đạo Thiên Chúa . Vì thế mụ Liệu người Công giáo mang đi nhà thờ làm phép rữa tội cho anh đi theo Chúa . Má tôi đau khổ mà không chảy đựơc giọt lệ nào .






Nguyễn Thị Dần : Má tôi .

Năm 1944 thì tôi ra đời , trong khi Bà Tám lại sanh thêm đứa con gái thứ hai tên Nguyễn Thị Nghĩa cũng bị chết lúc 11 tuổi . Năm 1946 thì Ba tôi xin đổi về Bệnh viện Huế sống gần Má và sanh ra em gái tôi là Nguyễn Thị Hường cũng chết lúc 2 tuổi vì đẹn khi chào đời .Là con trai độc nhất nên Ba rất quý trọng và đặt tên tôi : Nguyễn Phú ( ý muốn cho tôi giàu có ) tên tục ở nhà là Thú , khai sanh là Nguyễn Thu , khi qua Mỹ đổi tên Tom Nguyễn . Khi Má sanh ra tôi là trai còn lại duy nhất thì Ba có vẽ thích thú lúc ở gần và yêu thương Má nhiều hơn . Không hiểu do tôi là con trai hay do sự hối hận để cho anh và em tôi chết mà Ba tôi thức tĩnh khi theo nàng hầu ? Điều đó Ba tôi không bao giờ nói vì ông đã mang theo nhiều bí mật tâm tư qua bên kia Thế giới khác .

Trước đây , lần nào cũng thế , chỉ được vài tháng hạnh phúc về sống bên vợ con tại Huế làm cho Ba tôi vui vẽ hơn . Nhưng đâu có yên thân , Bà Tám ra Huế vài hôm là Ba tôi lại lên Ban Mê Thuộc , rất nhiều lần như thế , sau này Má mới biết bà Tám bỏ bùa mê . Cuối cùng Bà Tám đành về Huế ở chung với Ba tôi . Hồi đó , Má lại sanh Nguyễn thị Hường , em gái tôi mới hai tháng cũng bị chết vị đẹn trong họng , lúc đó Ba tôi đang sống với bà Tám ở nhà ông bà nội , còn Má và tôi sống ở nhà riêng do ông nội làm cho Ba tôi ở bến đò Chợ Dinh . Riêng bà Tám muốn mở quán buôn bán , Ba tôi lại không có vốn . Cũng chỉ vì mượn Bác Bộ Thừa ( anh Ba tôi ) 500 đồng để bà Tám buôn bán ,nhưng Bác tôi không cho . Phải nói lúc đó Bác tôi rất giàu , mỗi vụ mùa thu tiền Bắp , Đậu , lúa là cả hàng trăm triệu đồng . O Tuý phải dùng nón lá thu tiền lọai 500 $ con voi màu xanh bỏ vào bao bố tối về ngồi đếm lại , những lúc đó vợ 2 , vợ 3 và con Bác ăn cắp tiền nhiều lắm . Thế mà Ba tôi chỉ mượn 500 $ cho vợ buôn bán , người anh ruột đành không cho nên mới chết .


Tôi không quên những buổi chiều đi làm về . Ba lúc nào cũng cõng tôi trên vai đi bộ vào nhà thăm ông Bà nội gần 2 cây số . Tôi còn nhớ rõ hình ảnh , thích thú khi bà con ai cũng ân cần thăm hỏi , mơn trớn , trìu mến tôi . Có lẽ nhờ vào uy quyền của Ba tôi nhiều hơn , hình ảnh sau khi Ba tôi bị Việt Minh giết năm 1947 tại làng La Vân , Quận Quãng Điền , Tỉnh Thừa Thiên thì tôi không còn được bà con thân quyến đối xử như xưa . Tôi không còn được ngồi trên vai Ba tôi và sự kính trọng của bà con nữa . Tôi thấm thía nên ngậm ngùi khi khôn lớn mới ý thức rằng :



" Còn cha gót đỏ như son ,
Một mai cha chết gót con đen sì ".


Khi Ba tôi vĩnh viễn ra đi thì Má tôi chỉ thui thủi nuôi tôi một mình không chịu tái giá với tuổi đời 30 . Má tôi đau buồn vì cô đơn , nghèo đói , chồng thì biền biệt tăm hơi không thấy về , gia đình bên nội giàu có mà không giúp đở , ngày ngày Má tôi từ 5 giờ sáng vào làm ruộng đến 8 giờ tối mới về nhà . Tiền công không có chỉ cho ăn ngày 2 bữa , còn tôi thì lang thang trong nhà chơi với các con của ông Bộ Thừa bác tôi . Sau này gần 10 năm Má tôi mới được tin Ba tôi bị Du kích VC giết ở La Vân Thượng ,Huyện Quãng Điền , Thừa Thiên , từ đó mới mang về làm mộ và lập bàn thờ .

Ba tôi mất khi tuổi đời của tôi cũng mới lên ba . Tôi sống với Má tôi bằng những ngày đơn lẻ và cực khổ nhất , không tiền bạc , không tình thương , chỉ có hai mẹ con ấp ủ nhau làm nguồn sống . Nhưng tôi chưa một lần nghe Má tôi than thở , mà lúc nào cũng an ủi , nâng niu , động viên tôi để làm lẽ sống . Dù tình thương cao cả thế nào , nhưng trong việc giáo dục bao giờ Má cũng nghiêm khắc , cứ là chơi hoang , ra đường đánh lộn về nhà bị roi quất . Ngàn lần như một , lúc nào tôi cũng nằm sấp trên giường và bị quất roi sau những lời dặn dò không đựơc tái phạm . Khi đứng dậy không bao giờ tôi quên vòng tay trong đôi giòng nước mắt và nói câu :

-" Con xin lỗi Má , lần sau con không còn tái phạm nữa ".

Vì sự giáo dục như thế , nên sau này tôi thâm sâu in đậm trong tâm tư nên cũng nghiêm khắc với con cái của tôi , kể đến bây giờ sống trên đất Hoa Kỳ tự do mà luật pháp nghiêm cấm không được đánh trẽ em . Nhưng với tôi vẫn không quan tâm thứ luật lệ đó mà vẫn dạy con , cháu theo khuôn phép lễ giáo Á Đông . Có lẽ tôi cổ hủ chăng ? Không ! Dù sao tôi vẫn xác nhận rằng giáo dục nghiêm khắc với trẽ con là tốt hơn tự do theo lối sống Mỹ mà tôi cảm nhận được từ bản thân tôi . Những chuổi ngày ấu thơ đầy đau thương và hẩm hiu vì thiếu may mắn , mất cha từ tấm bé , tôi không được may mắn như bao đứa trẽ khác hay các con của tôi ngày nay . Nhưng đó là nguồn an ủi , bù đấp những gì không may mắn đến với tôi đã còn Mẹ giúp đở , nuôi nấng tôi thành người cho đến khi có gia đình . Hiện sống đất Mỹ , tuy không giàu sang , quyền quý hơn ai , nhưng nhìn chung gia đình tôi tương đối thành công và hoàn hảo về mặt lễ giáo , đạo đức làm người mà tôi phải trả một giá gần 9 năm lao tù Cọng Sản . Tôi không oán trách và giận hờn VC , vì tôi ý thức đó là quy luật chiến tranh . Tôi nghĩ rằng :" Tôi đã làm gì cho Tổ Quốc chưa , chứ không bao giờ đòi hỏi Tổ Quốc phải làm gì cho mình " . Cuối cuộc đời hưu trí gần đất xa trời , tôi lấy sự học và dạy các cháu làm niềm vui . Tôi sống cùng vợ bằng những ngày êm ấm , an nhàn và rất hạnh phúc lúc về hưu mà tôi cố gắng đem lại để bù đắp cho nàng trong chuổi ngày còn trẽ đã ngoại tình lừa dối nàng để đi hoang .Đây là cách chuộc tội và lòng hối hận vì tôi yêu vợ thật tình với tình thương trong sáng đầy chân thật và đồng thời cũng làm tấm gương cho con cháu học tập , noi theo .





Được sửa bởi Admin ngày Fri Oct 28, 2016 4:37 am; sửa lần 1.
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 2591
Join date : 25/11/2009
Age : 42
Đến từ : USA

Xem lý lịch thành viên http://tuthu.forum-viet.net

Về Đầu Trang Go down

Re: ĐỜI TÔI - TUỔI ẤU THƠ (Tom)

Bài gửi by Admin on Wed Oct 28, 2015 6:36 am

ĐỜI TÔI - TUỔI ẤU THƠ .

Ai sanh ra cũng có một thời kỹ niệm tuổi ấu thơ . Với tôi cũng thế , tuy nhiên không được huy hoàng , sáng sủa , may mắn như bao đứa bé khác , tôi chưa có một lần kỹ niệm sanh nhật như con , cháu của tôi ngày nay .

Sống trong một gia đình quyền quý , phú nông đại địa chủ thuở xưa . Ông sơ tôi là Nguyễn Dê làm Tri Phủ ( Tĩnh trưởng ) thời vua Minh Mạng , ông cố Nguyễn Sừng làm Tri Huyện ( quận trưởng ) thời vua Khải Định , đến đời ông nội tôi thì gia đình đã giàu sang , quyền quý nên không học , vì ông là con trai độc nhất để nối giòng của ông cố tôi . Ông chỉ làm đến chức Lý Trưởng ( chủ tịch phường ) , tuy chức vụ nhỏ nhất về hành chánh lúc bấy giờ nhưng quyền uy đối với dân chúng không phải nhỏ . Lúc đó thời còn nô lệ Pháp nên dân trí chưa cao . Trong nhà có chiếc xe kéo gọng mạ vàng , bọc nệm trắng và mui trần màu đen . Mỗi lần ông tôi lên "hầu" quan Tri Huyện , Tri Phủ thì ăn mặc áo gấm , đi giày hạ , khăn đóng trên đầu và không bao giờ quên chiếc roi mây để thị uy dân chúng lúc về làng . Chú câm ( không biết nói ) có nhiệm vụ làm tài xế kéo xe , cứ mỗi lần trở về là ông tôi đi bộ từ đầu làng để về nhà hơn một cây số , trong khi đó dân làng gặp ông tôi là vòng tay , cúi đầu chào . Nhở cho ai không thấy quên thưa bẩm là bị ông tôi quất roi vào đít ..... thế đấy .

Ông nội tôi có hai vợ sống chính thức . Vợ đầu có ba trai , bốn gái , ba tôi là con thứ ba sau bác Thừa và O Khóa . Bà thứ hai có hai trai , hai gái . Trong các anh em chỉ có ba tôi là người theo Tây học chữ Pháp . Đậu bằng Diplome và học ngành y khoa tại Hà Nội , sau năm năm thành Bác sĩ . Vào thời thực dân Pháp đối với trình độ như thế là cao vào nhất nhì đất nước . Ra trường năm 1941 được chính phủ bổ nhiệm là Giám đốc bệnh viện Buôn-Mê-Thuộc và cuối năm thì cưới Má tôi sau hai năm làm rễ . Má tôi phải theo Ba lên Bệnh viện ,nhưng sau sáu tháng thì phải về Huế và mang bầu anh tôi được hai tháng , vì không chịu được rừng thiêng , nước độc nên ghẽ cùng mình . Nói là bệnh viện nhưng quá nhỏ , Má tôi kể rằng :

-" Chung quanh toàn là rừng núi , bệnh viện chỉ là ba dảy nhà tranh loại năm gian . Ngoài Ba là Giám Đốc , nhân viên chỉ có một y tá nam người Pháp , 2 nữ và 3 nam Y tá Việt và bảy lao công người Thượng du phụ y tá . Đêm đêm cọp về rình mò sau lưng nhà bệnh viện , cú kêu , ma bắt rất là ghê sợ ."





ÔNG NỘI Nguyễn Vầy ( Nguyễn Thanh) .
BÁC SĨ GIÁM ĐỐC TĨNH BUÔN-MÊ-THUỘC NĂM 1941-1943 .

Má tôi ngõ lời muốn về Huế thì Ba tôi đồng ý ngay sau khi có vài lời ngăn cản lấy lệ . Sau này mới biết là Ba tôi đã quen một phụ nữ có chồng Pháp cấp bậc Đại Úy mới tử trận . Do sự chăm sóc , khám bệnh hàng ngày cho bà ta nên tình cảm sâu đậm , lúc đó bà Hồ Thị Cúc Hương là đứa con thứ tám nên thường gọi là Tám Hương lớn hơn Ba tôi hai tuổi , đã có bầu sáu tháng với Ba tôi . Vì vậy khi được cưới tuy làm vợ bé nhưng sanh con trước anh tôi sáu tháng là thế .Bà hay đến chữa bệnh vì buồn rầu , nhưng có lẽ tâm bệnh đúng hơn . Tánh Ba tôi hay đùa cợt nên làm bệnh của Bà chóng thuyên giảm . Mỗi lần gặp mặt Ba tôi thường nói :

-"Ráng ăn uống chóng lành tôi sẽ giới thiệu cho một ông TÂY ĐUI ".( nói lái là Tui đây )

Lúc anh Nguyễn Khai chào đời thì Ba tôi có dẫn Bà Tám Hương cùng về , lúc này ông bà nội tôi đã vào Quảng Nam cưới , mặc dù đã có Má tôi . Một điều mà luật pháp bây giờ nghiêm cấm khi đã cưới Má tôi có hôn thú chính thức , nhất là mặt đạo đức thì ông nội tôi càng có lỗi hơn . Anh tôi vừa tròn một tháng thì chết vì bị đẹn mọc trong lưỡi nghẹn họng không thở được . Trong khi đó Ba tôi là một Bác sĩ vì lo quấn quýt bên Bà Tám Hương mà quên nhiệm vụ người cha đối với con . Gia đình ông ngoại tôi phải ra Nghệ An khi được bổ nhiệm quan Tổng Lãnh Binh ( sư đoàn trưởng ) ngoài đó , nên chẳng có ai giúp đở , săn sóc khi tuổi đời của Má chưa quá 20 . Với cương vị ngày nay có lẽ tôi oán trách Ba tôi bất công , thiếu bổn phận làm Ba như con tôi đã từng trách tôi bây giờ chăng ? Lớn lên và hiểu biết , tôi không trách Ba tôi mà chỉ là " Tha thứ " . Vì hoàn cảnh và ma lực tình yêu của người đàn bà làm cho Ba tôi sai lầm vì thiếu suy nghĩ nhất thời mà người đàn ông nào cũng có . Cọng thêm Ông Bà nội là người cổ hủ đầy thiên vị chuyện con dâu . Lúc anh tôi chết thì trong nhà đang tổ chức đám cưới O Nguyễn Thị Sành . Vì vậy nhiều người bàn cho rằng đám tang không tốt cho song hỹ nên bảo cho anh tôi theo đạo Thiên Chúa . Vì thế mụ Liệu người Công giáo mang đi nhà thờ làm phép rữa tội cho anh đi theo Chúa . Má tôi đau khổ mà không chảy đựơc giọt lệ nào .






Nguyễn Thị Dần : Má tôi .

Năm 1944 thì tôi ra đời , trong khi Bà Tám lại sanh thêm đứa con gái thứ hai tên Nguyễn Thị Nghĩa cũng bị chết lúc 11 tuổi . Năm 1946 thì Ba tôi xin đổi về Bệnh viện Huế sống gần Má và sanh ra em gái tôi là Nguyễn Thị Hường cũng chết lúc 2 tuổi vì đẹn khi chào đời .Là con trai độc nhất nên Ba rất quý trọng và đặt tên tôi : Nguyễn Phú ( ý muốn cho tôi giàu có ) tên tục ở nhà là Thú , khai sanh là Nguyễn Thu , khi qua Mỹ đổi tên Tom Nguyễn . Khi Má sanh ra tôi là trai còn lại duy nhất thì Ba có vẽ thích thú lúc ở gần và yêu thương Má nhiều hơn . Không hiểu do tôi là con trai hay do sự hối hận để cho anh và em tôi chết mà Ba tôi thức tĩnh khi theo nàng hầu ? Điều đó Ba tôi không bao giờ nói vì ông đã mang theo nhiều bí mật tâm tư qua bên kia Thế giới khác .

Trước đây , lần nào cũng thế , chỉ được vài tháng hạnh phúc về sống bên vợ con tại Huế làm cho Ba tôi vui vẽ hơn . Nhưng đâu có yên thân , Bà Tám ra Huế vài hôm là Ba tôi lại lên Ban Mê Thuộc , rất nhiều lần như thế , sau này Má mới biết bà Tám bỏ bùa mê . Cuối cùng Bà Tám đành về Huế ở chung với Ba tôi . Hồi đó , Má lại sanh Nguyễn thị Hường , em gái tôi mới hai tháng cũng bị chết vị đẹn trong họng , lúc đó Ba tôi đang sống với bà Tám ở nhà ông bà nội , còn Má và tôi sống ở nhà riêng do ông nội làm cho Ba tôi ở bến đò Chợ Dinh . Riêng bà Tám muốn mở quán buôn bán , Ba tôi lại không có vốn . Cũng chỉ vì mượn Bác Bộ Thừa ( anh Ba tôi ) 500 đồng để bà Tám buôn bán ,nhưng Bác tôi không cho . Phải nói lúc đó Bác tôi rất giàu , mỗi vụ mùa thu tiền Bắp , Đậu , lúa là cả hàng trăm triệu đồng . O Tuý phải dùng nón lá thu tiền lọai 500 $ con voi màu xanh bỏ vào bao bố tối về ngồi đếm lại , những lúc đó vợ 2 , vợ 3 và con Bác ăn cắp tiền nhiều lắm . Thế mà Ba tôi chỉ mượn 500 $ cho vợ buôn bán , người anh ruột đành không cho nên mới chết .


Tôi không quên những buổi chiều đi làm về . Ba lúc nào cũng cõng tôi trên vai đi bộ vào nhà thăm ông Bà nội gần 2 cây số . Tôi còn nhớ rõ hình ảnh , thích thú khi bà con ai cũng ân cần thăm hỏi , mơn trớn , trìu mến tôi . Có lẽ nhờ vào uy quyền của Ba tôi nhiều hơn , hình ảnh sau khi Ba tôi bị Việt Minh giết năm 1947 tại làng La Vân , Quận Quãng Điền , Tỉnh Thừa Thiên thì tôi không còn được bà con thân quyến đối xử như xưa . Tôi không còn được ngồi trên vai Ba tôi và sự kính trọng của bà con nữa . Tôi thấm thía nên ngậm ngùi khi khôn lớn mới ý thức rằng :



" Còn cha gót đỏ như son ,
Một mai cha chết gót con đen sì ".


Khi Ba tôi vĩnh viễn ra đi thì Má tôi chỉ thui thủi nuôi tôi một mình không chịu tái giá với tuổi đời 30 . Má tôi đau buồn vì cô đơn , nghèo đói , chồng thì biền biệt tăm hơi không thấy về , gia đình bên nội giàu có mà không giúp đở , ngày ngày Má tôi từ 5 giờ sáng vào làm ruộng đến 8 giờ tối mới về nhà . Tiền công không có chỉ cho ăn ngày 2 bữa , còn tôi thì lang thang trong nhà chơi với các con của ông Bộ Thừa bác tôi . Sau này gần 10 năm Má tôi mới được tin Ba tôi bị Du kích VC giết ở La Vân Thượng ,Huyện Quãng Điền , Thừa Thiên , từ đó mới mang về làm mộ và lập bàn thờ .

Ba tôi mất khi tuổi đời của tôi cũng mới lên ba . Tôi sống với Má tôi bằng những ngày đơn lẻ và cực khổ nhất , không tiền bạc , không tình thương , chỉ có hai mẹ con ấp ủ nhau làm nguồn sống . Nhưng tôi chưa một lần nghe Má tôi than thở , mà lúc nào cũng an ủi , nâng niu , động viên tôi để làm lẽ sống . Dù tình thương cao cả thế nào , nhưng trong việc giáo dục bao giờ Má cũng nghiêm khắc , cứ là chơi hoang , ra đường đánh lộn về nhà bị roi quất . Ngàn lần như một , lúc nào tôi cũng nằm sấp trên giường và bị quất roi sau những lời dặn dò không đựơc tái phạm . Khi đứng dậy không bao giờ tôi quên vòng tay trong đôi giòng nước mắt và nói câu :

-" Con xin lỗi Má , lần sau con không còn tái phạm nữa ".

Vì sự giáo dục như thế , nên sau này tôi thâm sâu in đậm trong tâm tư nên cũng nghiêm khắc với con cái của tôi , kể đến bây giờ sống trên đất Hoa Kỳ tự do mà luật pháp nghiêm cấm không được đánh trẽ em . Nhưng với tôi vẫn không quan tâm thứ luật lệ đó mà vẫn dạy con , cháu theo khuôn phép lễ giáo Á Đông . Có lẽ tôi cổ hủ chăng ? Không ! Dù sao tôi vẫn xác nhận rằng giáo dục nghiêm khắc với trẽ con là tốt hơn tự do theo lối sống Mỹ mà tôi cảm nhận được từ bản thân tôi . Những chuổi ngày ấu thơ đầy đau thương và hẩm hiu vì thiếu may mắn , mất cha từ tấm bé , tôi không được may mắn như bao đứa trẽ khác hay các con của tôi ngày nay . Nhưng đó là nguồn an ủi , bù đấp những gì không may mắn đến với tôi đã còn Mẹ giúp đở , nuôi nấng tôi thành người cho đến khi có gia đình . Hiện sống đất Mỹ , tuy không giàu sang , quyền quý hơn ai , nhưng nhìn chung gia đình tôi tương đối thành công và hoàn hảo về mặt lễ giáo , đạo đức làm người mà tôi phải trả một giá gần 9 năm lao tù Cọng Sản . Tôi không oán trách và giận hờn VC , vì tôi ý thức đó là quy luật chiến tranh . Tôi nghĩ rằng :" Tôi đã làm gì cho Tổ Quốc chưa , chứ không bao giờ đòi hỏi Tổ Quốc phải làm gì cho mình " . Cuối cuộc đời hưu trí gần đất xa trời , tôi lấy sự học và dạy các cháu làm niềm vui . Tôi sống cùng vợ bằng những ngày êm ấm , an nhàn và rất hạnh phúc lúc về hưu mà tôi cố gắng đem lại để bù đắp cho nàng trong chuổi ngày còn trẽ đã ngoại tình lừa dối nàng để đi hoang .Đây là cách chuộc tội và lòng hối hận vì tôi yêu vợ thật tình với tình thương trong sáng đầy chân thật và đồng thời cũng làm tấm gương cho con cháu học tập , noi theo .



BÊN NGOẠI .

Nói đến Má tôi gần như gắn chặc với bên ngoại . Từ khi Ba tôi ra đi biền biệt thì hai Mẹ con tôi chỉ bám vào bên nội để sống . Ban ngày từ 5 giờ sáng Má tôi đã  từ nhà riêng ngoài bến đò chợ Dinh dẫn tôi vào nhà ông nội lăng lóc chơi với đàn con Bác Bộ Thừa rồi đi cuốc đất , làm ruộng  cho Bác kiếm ngày hai bữa cơm không có tiền công .

 Sanh ra trong một gia đình quan lại , nhưng Má tôi là người chị cực khổ nhất trong 10 người con với cuộc đời .Ngày xưa ông ngoại tôi là Nguyễn Cầu cũng sớm mồ côi cha mẹ từ lúc lên 5 tuổi , sống với ông Bác ruột . Đúng 20 tuổi thì ông đăng cai vào lính khố đỏ của Pháp , còn lính khố xanh là của Nam triều (triều Nguyễn ) cấp bậc Hạ Sĩ . Sau này ông lên Trung Sĩ rồi Thượng Sĩ . Hồi Pháp thuộc  các cấp này là lớn lắm , tương đương bây giờ là cấp Trung hay Đại Tá . Với đầu óc nô lệ và quan lại  nên người ta thường gọi là Quan Lãnh Binh ,còn các cậu tôi được gọi là "cậu Ấm " .

 Khi 23 tuổi ông Nguyễn Cầu kết hôn bà em là Nguyễn Thị Cam , còn bà chị lại lấy người em trai trong họ Nguyễn Lâm . Thành ra anh lấy em vợ , chị lại lấy em chồng . Ông tôi sanh được 10 con , gồm 5 trai và 5 gái như sau :

1-Nguyễn thị Dần .
2-Nguyễn Tụng .
3-Nguyễn Tường .
4-Nguyễn Thị Chi .
5-Nguyễn Thị Don .
6-Nguyễn Đồng .
7-Nguyễn Trinh .
8-Nguyễn Thị Sen .
9-Nguyễn Quý .
10-Nguyễn Thị Ánh .

1-Nguyễn Thị Dần .

Có lẽ Má tôi sanh vào một vì sao xấu . Tuy là con quan nhưng phải làm  việc trong nhà , chăm sóc đàn em giống như một con đầy tớ ( Osin) . Bà ngoại tôi người đẹp ,phương phi , quý phái chẳng bao giờ vào bếp hay làm gì đụng đến móng tay . Bà chỉ là một cái " Máy đẽ " tuyệt vời . Con sanh năm một điều do bàn tay Má tôi đảm nhận . Với tuổi đời lên 7 , Má tôi sáng thức dậy 5 giờ lo nấu nướng , 7 giờ lo buổi sáng cho các em ăn , 9 giờ mang hai thau áo quần ra sông giặt . Trưa về lo nấu buổi trưa , xong quét nhà , lau bàn hay phụ giúp khi Bà ngoại sai bảo .

 Là con gái ông tôi không cho học chữ , nhưng Má tôi sáng dạ nghe lóm thầy gia sư dạy Pháp văn cho Cậu Tụng , Tường . Vì thế Má tôi cũng biết đôi chữ :

-La Mere :mẹ
-Le Pere  :cha .
-Le chien :con chó
-Le chat    :con mèo .

Năm 18 tuổi Má  được ông nội tôi là Lý Khương ra nhà ở Bến Đò Chợ Dinh xin ông ngoại để cưới Má  cho con trai Nguyễn Vầy . Lúc này thì Ba tôi đang là Bác Sĩ Giám Đốc  ở bệnh viện Ban-Mê-Thuộc cùng ông Nguyễn Lâm  em ông ngoại tôi làm y tá  . Mỗi lần về Huế là Ba tôi ra làm rễ nhưng chỉ đứng xó ró không dám ngồi , mặc dầu ông ngoại đã cho phép .Sau sáu tháng thì ông nội xin tổ chức làm đám cưới nhưng ông ngoại không đồng ý sau khi nhận được thư ông Lâm báo là Ba tôi đang có  người yêu trên Ban-Mê Thuộc  .

 Quả đúng sự thật . Năm 1941 lúc đó bệnh viện Ban-Mê-Thuộc mới khai khẩn vùng đất mới . Chỉ có ba dảy  nhà lá , mỗi nhà có 5 căn 2 chái . Ba tôi là Bác sĩ trưởng cùng ông Nguyễn Lâm và 5 người y tá Việt , 12 người Thượng phục dịch lao công cùng sự chỉ đạo của một y tá người Pháp .Ba tôi được mời chửa bệnh cho bà Nguyễn Thị Hương , vì con thứ 8 nên thường gọi là bà Tám Hương , vợ của một Đại úy (quan ba) Pháp vừa chết trận  nên buồn rầu sanh bệnh . Trong nhà có lính Pháp phục dịch và một số tôi tớ người Việt . Sáng nào Ba tôi cũng ghé khám bệnh và chích thuốc , khám bệnh tại nhà sau một tuần khi Bà Tám bình phục  . Lúc nào Ba tôi cũng đùa cợt với Bà Tám khi khám và chích thuốc :

"Bà ráng chữa bệnh , ăn uống lành mạnh rồi tui giới thiệu cho một ông Tây đui đẹp trai khác ."
(Tây đui nói lái là Tui đây ).

 Từ chỗ quen thuộc đến yêu thương , hơn nữa hai người có văn hóa lúc nào cũng dùng tiếng Pháp nói chuyện với nhau nên dễ động tình .Thế là Bà Tám đã có thai 6 tháng . Khi hay tin này thì ông ngoại tôi cự tuyệt không chấp nhận lễ cưới . Nhưng ông nội  tối nào cũng khăn đen áo dài ra nhà ông ngoại cam kết và thề thốt chỉ chấp nhận Má tôi là dâu . Vì thế sau khi Má tôi có bầu sanh anh Nguyễn Khai tuổi  lại thua chị Nguyễn Thị Ái Hoa sáu tháng là như thế .Lúc cưới nhau Ba tôi có dẫn Má tôi lên ở Bệnh Viện Ban-Mê-Thuộc , nhưng rừng sâu , nước độc nên Má tôi nổi ghẽ cùng mình khi đang mang thai . Hơn nữa ban đêm Ba tôi hay lấy cớ làm việc để ra nhà Bà Tám . Cảnh cô đơn , hoang vắng mỗi đêm về khi bóng đen phủ kín , cọp rống , ma tru sau lưng nhà thương làm Má tôi lo sợ . Má tôi ngõ ý muốn về Huế sống , sau vài lời ngăn cản lấy lệ Ba tôi đồng ý ngay .


Lúc Má sanh anh trai đầu Nguyễn Khai được một tháng thì Ba tôi về Huế với Bà Tám Hương . Không phải để mừng Má tôi sanh con trai mà chủ yếu là dự đám cưới O Nguyễn Thị Sành . Lúc này gia đình ông ngoại tôi đổi ra làm Chỉ Huy Trưởng quân khu ở Tỉnh Nghệ An , Bắc Việt .

Đám cưới o tôi được tổ chức linh đình 7 ngày , mỗi ngày dọn ba bò bảy heo là phong tục giàu sang lúc bấy giờ . Dảy nhà ngói bảy cái ngang dọc lúc nào cũng đông nghẹt người lo bận rộn tiệc cưới . Riêng Má tôi được nằm ở dảy nhà ngang nối liền từ nhà thờ đi qua nhà ngang xuống nhà lầu hai cái mới đến nhà bếp . Một cái phòng nhỏ được kéo tấm màng mà người qua lại ồn ào suốt 24 giờ . Má tôi thì bị ghẽ lở khắp tay chân ảnh hưởng nước độc lúc lên ở Ban -Mê -Thuộc năm ngoái . Anh tôi thì không đủ sữa bú nên khóc hoài . Phần đơn chiếc không ai giúp đở , hỏi thăm , phần con gái dại khờ khi mới 19 tuổi . Ba tôi thì luôn cặp kè bà Tám với sự bênh vực và nâng niu của ông bà nội tôi nên rất ít ghé thăm vợ và con mới sanh như thế nào .Có ghé chăng chỉ vén màng nhìn thoáng 1 giây là bỏ đi .

Đúng vào ngày mai đưa dâu anh Khai tôi bị chết vì đẹn cứng họng không thở được khi đầy một tháng tuổi . Mọi người bàn tán " Không nên để đám tang với song hỹ " . Thế là họ đề nghị cho theo Thiên Chúa rữa tội . Mụ Liệu nhanh nhẹn bồng anh tôi ra đi khi mà Má tôi vẫn ôm một xác chết không muốn rời .Ba tôi không luyến tiếc hay an ủi một lời . Sau này mỗi lần kể lại khi tôi đủ trí khôn nên tôi căm thù và oán giận Ba . Đó cũng là một giọt nước trong nhân tố tác động lớn lao trong cuộc đời tôi sau này quyết không bao giờ lang chạ , vợ hai vợ ba giống Ba tôi ngày xưa . Điều đáng trách và sĩ nhục nhất là một Bác sĩ lại để cho con trai mình chết vì bệnh đẹn ở lưỡi là bệnh thông thường , sơ đẳng nhất mà bất cứ ai cũng có thể làm , bày vẻ cho Má tôi . Đó chỉ vì Ba tôi là người vô lương tâm không những trong nghề nghiệp " Lương y như từ mẫu " mà còn là một người cha vô trách nhiệm , thiếu bổn phận .

Với tuổi đời 19 , Má tôi sửng sờ trước cái chết của đứa con đầu lòng bị cướp xác ngay trên đôi tay mềm yếu mà không làm được gì . Má tôi không khóc vì sững sờ . Giá có ai đó khuyên Má cứ khóc đi thì có lẽ đở cơn bệnh trầm uất mà Má tôi bị sau này . Còn lại một mình , Má tôi mệt mỏi , đau đớn và thiếp đi lúc nào không biết . Sáng mai thức dậy mệt mỏi , tâm hồn trống trơn , chỉ biết chiếc gối đầy nước mắt không biết đã đổ ra bao nhiêu và tự bao giờ .

Hai ngày sau đám cưới , Má tôi phải trở dậy đi dọn dẹp , làm lụng tất cả những gì của tiệc tùng bày biện vung vải , họ hàng vui sướng dưới sự la hét của Bà nội tôi . Ba tôi lại cùng Bà Tám trở về Ban -Mê -Thuộc . Má tôi kéo dài những ngày khổ đau từ tinh thần cho đến thể xác . Cảnh trên đe dưới búa của Mẹ chồng nàng dâu thật là cay nghiệt mà Má tôi phải chịu đựng một lần nữa với bổn phận tôi đòi , làm dâu . Thế mà ngày nay các con dâu tôi chưa một ngày đến giúp đở , dọn dẹp hay nấu giúp khi cúng kỵ . Chúng còn đòi hỏi vợ tôi phải đến nhà nó dọn dẹp , nấu ăn hầu hạ cho chúng .Thế thì nói chi là em út , con cái khác . Chúng đến chỉ ăn và muốn làm người khách lạ sang trọng .Đôi lúc còn ngỏ ý ,lên tiếng muốn Mẹ chồng hàng ngày phải đến dọn dẹp nhà cho chúng mới cho là hợp thời đại văn minh , tân thời . Ngày nay dâu , con là ông bà nội của cha mẹ mà nhiều người đã nói quả không sai . Nhưng mà thôi :"Thời thế thế thời phải thế ." Có nói lên thì chúng giận không đến nhà chắc bỏ bu . Nhưng mà nghiệp quả khó tránh , kiếp sau chúng sẽ được trả lại những gì chúng đối xử với cha mẹ hôm nay . Làm Cha Mẹ ngày nay nên im lặng là vàng , là biết lẽ sống đối với con cái , nàng dâu .

Năm 1943 khi ông nội tôi bệnh nặng , Ba tôi về Huế hai tuần để chăm sóc , dịp này thì Má có thai tôi . Ngày 5-5-1944 thì tôi chào đời năm Giáp Thân . Là con trai nên Ba mừng và mở tiệc linh đình đải bà con dưới những cái nguýt dài cay đắng của Bà nội tôi cùng Bà Tám . Ba đặt tên là Nguyễn Phú mong sau này giàu sang như ông nội . Đó là một quan niệm sai lầm của Ba . Tại sao không mong tôi sau này làm quan lớn như các ông cố , ông sơ ngày xưa ? Nhưng ở nhà ai cũng gọi tên tôi là Thú (có lẽ tôi hay cười hay là tôi giống như một con súc vật ). Lúc làm Khai sanh đi học tên : Nguyễn -Thu , lúc qua Mỹ vào Quốc Tịch đổi tên :Tom -Nguyễn .

Bà Tám về Huế hai hôm , thế là Ba tôi trở về Ban Mê Thuộc và chưa dự lễ ăn mừng đầy tháng của tôi . Má tôi sống cô đơn và nhờ sự hiện diện của tôi như là sức sống hổ trợ cho Má . Má tôi phải vào làm ruộng , đập đất cho Bác Bộ Thừa để kiếm ngày hai bữa cơm , ngoài ra có thì giờ rảnh là hầu hạ , phục dịch ông bà nội tôi nhưng chẳng làm bà nội tỏ chút động lòng .

Năm 1946 Má tôi lại sanh em gái Nguyễn Thị Hường trong lúc đó Bà Tám Hương cũng sanh một con gái Nguyễn Thị Nghĩa ở Ban Mê Thuộc . Cũng mánh lới , thủ đoạn cũ ,Bà Tám luôn tìm cách lôi kéo để sống chung với Ba tôi . Sau này Má tôi mới biết Bà bỏ máu dơ lúc kinh nguyệt cho Ba tôi ăn nên mê mẫn . Chính sau này lúc về già và sau khi ở tù Cọng Sản về tôi có lên Đắc Lắc / Ban- Mê -Thuộc năm 1985 thăm . Bà Tám cạo đầu và tu hành đã 20 năm vì Bà tỏ ra ăn năn , hối hận , nhưng nghiệp báo vẫn không tha . Một lần nữa , vì tuổi đời non dại , Má tôi lại để em Nguyễn -Thị -Hường chết vì đẹn chận họng lúc một tuổi . Còn em Nguyễn -Thị -Nghĩa lại chết vì bệnh lao truyền nhiểm lúc 9 tuổi .

Vào ngày 9 tháng 3 năm 1945 Nhật đảo chánh lật đổ Pháp chấm dứt nền đô hộ tại Việt Nam mở đầu một bước ngoặc lịch sử trọng đại . Nhật thay Pháp nắm tất cả cơ sở kinh tế , in giấy bạc bừa bải , cướp tài sản và đem đốt lúc gạo , lương thực của dân chúng làm nền kinh tế Đông Dương kiệt quệ đưa đến nạn đói năm Ất Dậu 1945 làm 2 triệu người chết . Ông nội tôi là địa chủ đã xuất kho gạo cứu đói cho 5 Huyện chung quanh . Người thì đông , gạo lại có giới hạng . Nghe kể lại hàng ngày dân các Huyện đến sắp hàng chờ cứu đói . Ông tôi để một dảy ghè gạo , ghè muối . Mỗi người chỉ bốc một nắm gạo và một nắm muối về nấu cháo ăn cầm hơi . Nếu ai tham lam bốc nhiều gạo thì nắm tay to không làm sao rút tay ra khỏi ghè . Vì thế phải thả bớt gạo để rút tay ra , âu cũng là một sáng kiến khoa học .

Quân đội Pháp theo chân đồng minh đổ bộ lật đổ Nhật tái chiếm Việt Nam . Việt- Nam Dân -Chủ Cọng -Hòa kêu gọi toàn dân kháng chiến chống Pháp .Ba tôi cũng vào mật khu tham gia chiến đấu sau một năm thì trở về thành phố làm việc ở Bệnh Viện Huế . Ngày 15-8-1945 Nhật tuyên bố đầu hàng khi Mỹ dội hai quả bom nguyên tử xuống đảo Heroshima và Nakadaki.

Thời gian sau khi Pháp tái chiếm Việt Nam , ông ngoại tôi được Bộ -Tư -Lệnh ở Tòa Khâm Huế cho thuyên chuyển về đóng ở đồn Mang- Cá Thành- Nội năm bên cạnh triều đình Huế . Ông tôi mua nhà ở bờ hồ Tịnh -Tâm để đi làm việc gần .


avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 2591
Join date : 25/11/2009
Age : 42
Đến từ : USA

Xem lý lịch thành viên http://tuthu.forum-viet.net

Về Đầu Trang Go down

Re: ĐỜI TÔI - TUỔI ẤU THƠ (Tom)

Bài gửi by Admin on Thu Sep 07, 2017 12:53 am

Vu Lan năm 2017 : bài viết của Ái Duyên về bà nội .

https://www.facebook.com/profile.php?id=100015159674214

‎Duyen Medlin‎ to Những Vần Thơ Cho Huế
September 4 at 4:40pm ·
Mấy hôm nay ai ai cũng nhắc đến Vu Lan, đến những người mẹ hiền đảm đang, tần tảo của mình. Có người vẫn còn mẹ rất là hạnh phúc nhưng có người lại ngậm ngùi vì mẹ của mình đã ra đi.
Không ai có thể so sánh tình yêu của người mẹ đối với con cái, bao la, ngọt ngào...Mình rất hiểu điều đó và mình cũng có diễm phúc được ở gần bên mẹ, còn mẹ.
Nhưng! Có một người! Một người mà suốt đời mình không bao giờ có thể gặp lại. Một người ơn sâu mình chưa bao giờ trả được dù người ấy luôn hy sinh tất cả cho con cháu. Một người bao nhiêu năm thui thủi chẳng có ai thân thích khi ba mẹ mình đưa cả gia đình xa quê hương và người đó ngày đêm rơi không biết bao nhiêu là nước mắt vì nhớ thương tụi mình. Đó là bà nội của mình!
Những ngày tháng dầm mưa, dãi nắng để gánh rau ra bán ở chợ Đông Ba nuôi 5 chị em mình lớn cho bằng người. Chắt chiu từng đồng để bới xách cho ba mình ở trại cải tạo Cồn Tiên, Ái Tử. Bà hơn cả mọi người mẹ trên đời!
Với mình, lời không thể nói hết những gì trong trái tim của mình dành cho bà nội yêu thương. Năm 1991, khi mình chia tay bà ra đi bà dặn dò " Cháu qua bên nớ nhớ cố gắng làm người con đầu tốt, nên người để không phụ lòng mệ nuôi cháu ăn, học 20 năm trời nghe!" Mình "Dạ " mà nước mắt rơi lã chã.
Làm sao mình có thể phụ ơn bà được??? BÀ ƠI!
Hôm nay lễ Vu Lan mình lại nhớ tới bà. Cũng như mọi năm, luôn nhớ tới bà...Mình không cài bông hồng trắng nhưng tình thương, nỗi nhớ dành cho bà không bao giờ phai. Bà nội mình là một "Người Mẹ Vĩ Đại" trong trái tim của mình các bạn à!
BÀ ƠI!

Mấy mươi năm xa đời vẫn nhớ
Dáng thâm trầm khắc khổ mỗi ngày
Vu Lan thấp thoáng quanh đây
Tim em lại nhói tràn đầy: Bà ơi!

Bà yêu lắm cháu bầy ngoan ngoãn
Năm đứa khi bịnh hoạn bà lo
Một tay gạo, củi, cơm no
Áo quần, sách vở, tiền cho cả nhà.

Gà chưa gáy bà luôn thức trước
Gánh rau xanh từng bước bà đi
Chợ Đông Ba bán cũng vì
Tương lai đàn cháu kể chi nhọc nhằn.

Mưa ào ạt,căm căm gió lạnh
Nắng choái chang,mặt sánh mồ hôi
Bà mua, bà bán với người
Không hề than vãn hay lời kêu ca.

Mười năm ròng bà thay chức mạ
Và kiêm luôn cả cái chức ba
Nuôi em khôn lớn, mặn mà
Bước vô trung cấp cũng là bà đây.

Bà cứ nhắn "Cha mi đừng khóc
Dớ bà thì cố học nghe con"
Sau ni rạng rỡ tổ tông
Tau mừng vì đã có công nuôi tròn.

Thương bà lắm em luôn tự dặn
Gắng nên người khi vắng bà yêu
Chưa vui với cháu mô nhiều
H-O6(hát ô sáu) gọi, cách chia bà rồi.

Bà không được cùng đàn cháu nhỏ
Chung một nhà bên chổ trời Tây
Bà ơi! Ở tận chân mây
Cháu buồn, cháu khóc đêm ngày vì thương.

Hai mươi năm bà nuôi dưỡng cháu
Cho đến ngày bà ốm ra đi
Chưa lần cháu cám ơn nì
Cháu ngu ngơ lắm hôm ni trách lòng!

Bây chừ thì muốn chi cũng có
Chỉ gặp bà là khó mà thôi
Để ôm bà khóc và cười
Trong vòng tay "MẠ" của người bà yêu....
Ái Duyên (Duyen Medlin)
5/9/17
Ảnh: Bà nội và ông nội của mình.
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 2591
Join date : 25/11/2009
Age : 42
Đến từ : USA

Xem lý lịch thành viên http://tuthu.forum-viet.net

Về Đầu Trang Go down

Re: ĐỜI TÔI - TUỔI ẤU THƠ (Tom)

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết